Thứ hai, ngày 28 tháng chín năm 2009

Công ơn đàn việt

Pháp Như
Trên con đường cầu đạo giải thoát vô thượng Bồ đề, những người xuất gia lúc nào cũng ôm ấp một đại nguyện “trên đền bốn ơn nặng, dưới cứu khổ tam đồ”. Trong đó có công ơn của người đàn việt đã đắp xây cuộc sống hôm nay cho chúng ta mà không thể nào quên đươc. Vì thế trong kinh “Tứ ân” đức Phật đã dạy:
“Muốn tu học đạo mầu
Trước hết thân phải an
Từng bát cơm manh áo
Ân nghĩa đã muôn ngàn.
Ơn nhà nông cày cấy
Ơn người thợ dệt may
Ơn những ai xây đắp
Cuộc sống đẹp hôm nay.”
Cảm theo cái ý ấy, hằng ngay sau mỗi giờ quá đường vị chủ lễ thường phục nguyện:
“Thân phi nhất lũ thường tư chức nữ chi lao,
Nhật thực tam xan mỗi niệm nông phu chi khổ”.
Nghĩa là: Thân này khoác một manh áo đơn sơ nhưng thường nghĩ đến sự vất vả của người thợ dệt. Cơm ngày ăn ba bữa hằng nhớ đến sự khó khổ của kẻ nông phu.
Ý nghĩa của bài kệ ấy là nhằm để “nhắc nhở người xuất gia luôn luôn nhớ đến công ơn của người đàn việt”.

I. Công ơn của người đàn việt:
Vật dụng người xuất gia tất cả điều không phải tự mình mà có được. Manh áo đơn sơ mặc trên người là do sự vất vả khó nhọc của người thợ dệt ngày đêm cặm cụi nên. Bát cơm đạm bạc là nhờ công lao cực khổ của người nông phu phải “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời” mà có được. Cho đến thuốc thang, giường chõng, sách vở, giấy mực, cây kim, sợi chỉ v.v.. điều do mồ hôi nước mắt, vất vả đắng cay của bao nhiêu người đem lại.
Người xuất gia hằng ngày được thọ hưởng những đồ ăn thức uống no đủ, mà đôi lúc còn có người đòi hỏi thêm, hay không vừa ý. Trong khi người đàn việt phải dãi dầu nắng mưa, gió bão lam lũ cả một đời nhiều lúc không đủ ăn, thế mà họ vẫn nhín một ít phần ăn của cả gia đình để cúng dường. Chúng ta không dệt vải mà vẫn có áo mặc dư dã. Mà không biết quý trọng, không biết mến tiếc. Trong khi những người thợ dệt phải vất vả ngày đêm mà nhiều lúc vẫn không đủ mặc, vẫn chưa đủ ấm. Khi bệnh tật có người đem đến cho ta thuốc quý mong chữa lành bệnh đủ sức khoẻ tu hành. Trong khi họ không đủ tiền để mua thuốc, hay thậm chí không đủ tiền để chữa trị lành bệnh. Chúng ta mỗi người một giường, đôi khị trải nệm ấm đắp chăm êm, sống trong tự viện đầy đủ tiện nghi; còn có người đàn việt phải nằm đất chõng tre, sống trong mái nhà tranh mục nát. Lấy sự cực nhọc của người đề cung phụng cho sự an lành của ta, vậy thì đối với chúng ta phải làm sao cho xứng đáng với công sức của họ! Cho nên đối với những công ơn của người đàn việt thì người đệ tử Phật với đầu tròn áo vuông làm sao có thể nào quên được?

II. Tầm quan trọng của sự cúng dường:
Người đàn việt vì muốn vun trồng cội phúc, muốn thoát khỏi biển khổ nên nhịn phần ăn tiêu của gia đình mà đem vật thực đến cúng dường Tam bảo. Nhờ sự cúng dường đó mà người xuất gia không phải bận rộn lo toan về miếng ăn, cái mặc để có thời gian chuyên tâm vào việc nghiên cứu và tu tập; nhằm bảo vệ, giữ gìn và phát huy chân lý Phật đà, giúp cho Phật pháp hưng long và truyền bá khắp nơi, làm cho chánh pháp không bị suy tàn mà vĩnh viễn trường tồn trên thế gian này.
Nếu không có sự cúng dường của người đàn việt thì Tăng Ni không thể tu hành một cách an ổn, vì “có thực mới vực được đạo”. Câu nói tuy đơn giản nhưng không đơn giản tí nào. Không có sự hỗ trợ cúng dường của người đàn việt thì Tăng Ni sẽ không đủ điều kiện hoằng dương chánh pháp. Do đó, sẽ làm cho giáo pháp của đức Thế Tôn suy tàn và dần dần mai một.
Sự ủng hộ vật chất của người đàn việt, đã góp phần rất lớn trong sự nghiệp bảo vệ và giữ gìn ngôi nhà Phật pháp. Tăng Ni có đủ phương tiện tu học; sự hiểu biết, lòng vị tha được phát huy tốt, sẽ góp phần xua tan thù hận cho nhân gian. Dòng nước từ bi mát dịu trong lành sẽ là chất liệu xua tan những tâm hồn tràn đầy những tham vọng cuồng si. Do vậy, sự cúng dường của đàn việt có ý nghĩa rất lớn trong đời sống xuất gia nói riêng và trong sự trường tồn Tam bảo nói chung.

III. Lợi ích của sự cúng dường:
Tam bảo là phước điền cho chúng sanh, vì nơi đó chúng sanh gieo một mà hưởng gấp trăm ngàn lần. Ví dụ như có khi vì lòng từ bi bố thí cho một người nào đó khi họ lỡ đường hoặc lúc đói khát, thì phước báo rất ít không bằng cúng dường cho người xuất gia. Vì người xuất gia sống một đời đạo đức, là tấm gương sáng cho mọi người, noi theo và tu tập mong đạt đến sự chứng ngộ để đem đến niềm an lạc cho chúng sanh, làm cho chúng sanh được nhiều lợi ích.
Trong kinh “Tứ thập nhị chương” phần “Bố thí độ” chương XI đức Phật đã dạy rằng: “Cho một trăm người ác ăn, không bằng cho một người lành ăn; cho một ngàn người lành ăn, không bằng cho một người trì ngũ giới ăn, cho một muôn (10.000) người trì ngũ giới ăn, không bằng cúng dường cho một vị Tu Đà Hoàn ăn; cúng dường trăm muôn (1.000.000) vị Tu Đà Hoàn ăn, không bằng cúng dường cho một vị Tư Đà Hàm ăn; cúng dường cho một ngàn muôn (10.000.000) vị Tư Đà Hàm ăn; không bằng cúng dường cho một vị A Na Hàm ăn, cúng dường cho một ức (100.000) vị A Na Hàm ăn, không bằng cúng dường cho một vị A La Hán ăn, cúng dường cho mười ức (1.000.000) vị A La Hán ăn không bằng cúng dường cho vị Bích Chi Phật ăn; cúng dường cho một trăm ức (10.000.000) vị Bích Chi Phật ăn không bằng cúng dường cho một Tam Thế Chư Phật ăn; cúng dường cho một ngàn ức (100.000.000) Tam Thế Chư Phật ăn, không bằng cúng dường cho một vị Vô Niệm Vô Trụ Vô Tu Vô Chứng ăn.”
Đức Phật nói lên điều này để chứng tỏ rằng cúng dường cho một vị xuất gia thì phước báo rất vô lượng, mà nhất là các vị tu hành chân chính có giới hạnh, có đạo đức và có tâm chứng trong thiền định. Vì đó là một phước điền thật sự cho chúng sanh. Nếu có một người nào may mắn cúng dường cho Phật lúc Ngài còn tại thế thì phước báo của người ấy vô lượng vô biên không thể nói hết được. Chúng tôi nói điều này không phải để khuyên người đàn việt lựa người mà cúng, nhưng đó là sự sai biệt của công đức cúng dường.
Sự cúng dường Tam bảo có công đức rất lớn đối với người đàn việt. Trong đời hiện tại họ thực hành đúng thiện pháp, diệt trừ tâm bỏn xẻn nên tâm dần dần được an lạc. Trong vị lai, nó là cái nhân phước thiện để khoát khỏi cảnh khổ bần cùng, là hạnh căn bản trong các hạnh, để một ngày nào đó có thể bước lên quả vị Chánh Đẳng Chánh Giác, thoát khỏi vòng sanh tử khổ đau và trở thành một phước điền cho chúng sanh. Như bài kệ sau đây đức Phật đã nói với ông Cấp Cô Độc khi ông dâng cúng tinh xá Kỳ Viên cho Tăng đoàn:
“Hành pháp Phật ấy phước điền chân thật,
Gieo giống lành quả giải thoát về sau.
Hoa nở là khi tâm hết ra vào,
Trong tam giới đầy khổ đau sanh diệt”.

IV. Cúng dường như thế nào mới được lợi ích lớn?
Không phải tất cả việc cúng dường đều có phước báo như nhau mà nó có sự khác biệt nhiều ít. Phước báo tùy thuộc vào sự dụng tâm khi cúng dường của người đàn việt. Sự dụng tâm đó rất quan trọng để chúng ta biết phước báo nhận được nhiều hay ít, vô lậu hay hữu lậu. Đa phần người đàn việt đem vật thực đi cúng dường chỉ vì cầu sự bình an cho gia đình, sự thành đạt trong nghề nghiệp, sự may mắn trong mua bán v.v.. Như vậy, phước báo tuỳ tâm ứng hiện, nhưng đó chỉ là phước hữu lậu, mà phàm cái gì hữu lậu thì không thể tồn tại lâu được. Vì tâm mong cầu vẫn là tâm ích kỷ, tham lam; mà khi ích kỷ tham lam có mặt thì đau khổ sẽ xuất hiện. Một ngày nào đó khi hưởng hết phước hữu lậu chúng ta lại phải bị đọa lạc trong vòng sanh tử luân hồi.
Có người cúng dường rất nhiều nhưng trong lòng của họ xuất hiện tâm tự cao kín đáo và kiêu mạn ngày càng lớn mà không biết cách diệt trừ thì công đức sẽ bị hao tổn dần. Chỉ cần trong tâm khởi lên những điều bất thiện là công đức đã bị tổn, huống hồ là đem khoe khoang sự cúng dường nhiều ít để người khác nể trọng. Có người cúng dường rất hậu nhưng lại muốn người xuất gia phải chiều theo ý mình, đôi khi không vừa ý họ lại trở mặt nói xấu người xuất gia, làm cho đạo Phật càng suy yếu. Như vậy, quả báo về sau, phước thì vẫn hưởng nhưng tội vẫn phải gánh chịu.
Những điều nói trên là để rút ra bài học kinh nghiệm cho chính mình. Vậy thì cúng dường như thế nào mới có lợi ích lớn? đàn việt khi đem vật thực đến cúng dường với tâm tôn kính Tam bảo, hộ trì Tam bảo, để quý thầy quý cô đủ điều kiện mà tu hành và giáo hóa chúng sanh quay về chánh đạo, làm tăng trưởng đạo đức của con người để con người sống tốt với nhau hơn giữa thế gian tối tăm này. Vả lại, người xuất gia đâu chỉ có miếng ăn cái mặc mà còn biết bao nhiêu chuyện phải làm; nào là phát huy chân lý Phật đà, dịch kinh ấn tống, việc từ thiện xã hội, việc tổ chức tu học cho Tăng Ni Phật tử v.v... cần nhiều tài chính mới có thể quyên góp làm cho được. Chỉ cần trong tâm đàn việt có ý nghĩ đó thôi, thì người này khi sinh ra đời thường được nghe chánh pháp, thường được gần gũi Tam bảo mà tu hành, có nhân lành để trở thành một vị thánh trong tương lai. Vì tâm tùy hỷ cúng dường và vị tha này có thể giúp đàn việt chấp cánh bay ra khỏi tam giới.

V. Thái độ của người xuất gia:
Người xuất gia phải luôn biết ơn những tài vật của người đàn việt hiến cúng. Vì mỗi tấc vải, mỗi hạt cơm ân trọng như núi; đầy mồ hôi và nước mắt của đàn việt. Bằng những nỗi vất vả, lo toan, lam lũ quần quật suốt năm này qua tháng nọ để tìm ra manh áo chén cơm đem đến cúng dường, có khi họ phải tạo ra các nghiệp bất thiện dẫn đến sự tổn phước, tâm trí càng lu mờ vì mãi bon chen giữa dòng đời xuôi ngược. Khi đem vật thực đến cúng dường, họ còn dưng hai tay với lòng tôn kính thiết tha, thì ở đây thái độ của người xuất gia phải biết mến tiếc đối vối những vật thực cúng dường của họ, phải biết tôn trọng và yêu thương họ. Vì họ cũng là một con người chịu nhiều đau khổ như bao nhiêu người khác, thân thuộc của chúng ta. Người xuất gia phải có tâm bình đẳng không nên phân biệt giàu hay nghèo, không nên chê bai tốt xấu hoặc nhiều hay ít khiến họ nghe được mà sanh lòng phiền não làm giảm tín tâm của họ đối với Phật pháp. Phải khéo léo dùng sự hiểu biết của mình hướng dẫn họ tu tập theo con đường Bát chánh và biết đem công đức cúng dường hồi hướng về quả vị giác ngộ vô thượng chớ đừng mong cầu phước báo ở cõi trời và cõi người. Vì vậy, mỗi người xuất gia cần phải biết ơn và tìm mọi cách để báo ơn người đàn việt, nếu không thì không xứng đáng là một người xuất gia chân chánh. Trong kinh “Biết ơn” đức Phật đã dạy:
“Nếu có chúng sanh nào
Biết ơn và đền ơn
Người này thật đáng kính
Ta luôn luôn tán thán.
Ngưới nhớ ơn đền ơn
Người ấy dù xa ta
Đến trăm ngàn muôn dặm
Cũng không phải là xa
Vẫn gần ta bên cạnh.
Còn có chúng sanh nào
Không nhớ ơn đền ơn
Người ấy dù bên ta
Thân mặc y Ca sa
Vẫn xa ta ngàn dặm”.
Cho nên, người xuất gia đã từ bỏ gia đình, sống cuộc sống không gia đình, chỉ vì lý tưởng giác ngộ giải thoát mọi khổ đau sanh tử luân hồi, chớ không phải vì thức ăn ngon, y phục đẹp, sàng tọa tốt, dược phẩm quý v.v.. mà sống trong giới và luật của Thế Tôn. Vì vậy, người xuất gia phải nghĩ đến vô thường mà ngày đêm sáu thời tu tập lời Phật dạy, hầu làm tấm gương sáng cho mọi người noi theo và phải có ý tưởng siêu việt mong cho ta cùng tất cả chúng sanh sớm vượt qua bến sanh tử đến bờ giác ngộ. Cho dù kiếp này không đắc đạo thì trong một kiếp nào đó khi chúng ta rống lên tiếng rống của con sư tử. “Ba minh ta chứng được, lời Phật dạy làm xong”, thì tất cả những người đã từng cúng dường cho ta một hạt gạo hay một bát cơm ở trong kiếp này vẫn được lợi ích rất lớn.
Vì lòng thương tưởng đến chúng sanh, vì muốn cho chúng sanh được an lạc người xuất gia hãy chuyên cần. Người xuất gia tu tập để làm một ruộng phước cho chúng sanh gieo trồng. Hãy sống một đời thiểu dục, tri túc, giản dị để giữ hạnh thanh bần mà vui niềm vui đạo pháp; không đa cầu vì “các dục lạc của thế gian là vui ít khổ nhiều, não nhiều, sự nguy hiểm còn nhiều hơn”. Hãy nghĩ rằng: Khi ta mặc thêm một tấm áo đẹp là chúng sanh đang khổ cực thêm một chút nữa, khi ta ăn một bữa ăn ngon thì đàn việt càng vất vả hơn trăm ngàn lần. Cho nên chúng ta phải biết chế ngự thân tâm, chỉ cần có manh áo đơn sơ để che thân là đủ, chỉ cần có cơm ăn để giữ gìn tấm thân này mà làm phương tiện qua sông. Chúng ta phải lấy mục tiêu: “Thượng cầu Phật đạo, hạ hoá chúng sanh” mà hướng đến chớ có dừng lại một mục tiêu nào khác.
Thế Tôn có dạy: “Thân người khó được, Phật pháp khó nghe”. Ngày nay chúng ta may mắn được làm thân người, lại xuất gia học đạo nghe được giáo pháp vi diệu của Thế Tôn để lại thì thật là điều đáng mừng. Bên cạnh đó chúng ta còn nhận được sự cung kính cúng dường của mọi người thì phải cố gắng tu hành chớ có ngủ quên trong sự hưởng thụ mà bỏ phí thời giờ trôi qua một cách vô ích theo các dục vọng của thế gian. Chúng ta phải nhớ đến lửa sanh tử ngày đêm thiêu đốt, lẽ vô thường không hẹn một ai mà tu hành cho có kết quả, để làm lợi ích cho chúng sanh và không để công ơn của người đàn việt trở thành vô nghĩa. Nếu không chuyên tâm tu tập thì không những đời này ta không được giải thoát mà muôn kiếp về sau còn phải chịu khổ đau trong biển khổ luân hồi và chỉ tiêu hao của đàn na tín thí. Đó là ta tự đào hố chôn ta chứ chẳng phải một người nào khác. Người xuất gia hãy tinh tấn tu tập vượt khỏi ba cõi sáu đường để làm một cội Bồ đề rợp bóng mát che chở cho chúng sanh và là một đóa hoa sen tỏa hương thơm ngát, “tuy gần bùn mà vẫn không tanh mùi bùn”.
Nguồn: Tập san Pháp Luân sô 01

Read more...

Thứ bảy, ngày 18 tháng bảy năm 2009

Những mặt trời bé con của tôi

Pháp Như

Đêm nay lại một đêm không ngủ được, đồng hồ trên máy vi tính lúc này là 2h 01 phút sáng ngày 12 tháng 7 năm 2009.

Thời gian thắm thoát mà đã 4 tuần tôi đến nơi đây để dạy Phật pháp cho các em tại chùa Quan Âm, ấp Long Thới B, xã Long Thuận, Hồng Ngự, Đồng Tháp. Mặc dù tôi đã tham gia giảng dạy trong câu lạc bộ Hoàng Pháp Trẻ đã được ba năm, trong suốt ba năm ấy tôi chỉ tham gia giảng dạy cho các đạo tràng Bát quan trai chứ không đi giảng dạy cho các em thanh thiếu niên. Phải nói thật dạy cho các em là điều rất khó khăn. Ngày xưa khi còn tham gia trong Ban Hoằng Pháp Tăng Ni Sinh Thiện Nguyện mỗi lần sinh hoạt với các em là tôi chẳng biết nói gì. Vì tôi không có duyên với trẻ em, tôi không phải là người vui tính hay thích đùa nên không biết cách làm cho các em vui. Chính vì vậy mà tôi không chọn đi dạy cho các em mà dạy cho các đạo tràng bát quan trai dành cho người lớn. Ba năm không phải là dài nhưng cũng đủ để tôi tích trử kinh nghiệm cho mình trên bước đường hoằng pháp.

Tôi sẽ không bao giờ quên được ngày đầu tiên tôi đến ngôi chùa Quan Âm này, hôm đó là ngày thi môn Xã hội học đô thị trong kỳ thi học kỳ 2 năm thứ 3 tại trường đại học Tôn Đức Thắng. Tôi thi xong lúc đó là 3 giờ chiều nhưng tôi phải ra bến xe Miền Tây ngồi chờ xe 5 giờ chiều mới khởi hành. Đáng lẽ cô Như Thuận là người sẽ đưa tôi đi đến đây nhưng cô lại có việc đột xuất vì có một sư bà mất, cô phải đi viếng. Cô nhờ sư cô Như Nhân đưa tôi đi nhưng sáng hôm đó sư cô Như Nhân lại bệnh. Thế là tôi phải giữ đúng lời hứa và lên xe đi một mình. Nói thật là tôi cũng chưa kịp hỏi sư cô Như Thuận là dạy ở chùa nào, chỉ có xin số điện thoại của thầy trụ trì nơi đó và đi thôi. Ngày xưa đến giờ tôi vẫn vậy, dù có nhận lịch đi giảng dạy hay đi hát là đi thôi không cần biết những người nơi đó là ai, cũng không cần họ ở đâu, miễn huynh đệ nhờ mà tôi sắp xếp được là vác ba lô mà đi thôi.

Trên chuyến xe từ thành phố về đây, cộng thời gian qua phà, qua đò, nghỉ ngơi … mất khoảng 6 tiếng đồng hồ. Phải nói thật là tôi không quen với sông nước miền Tây, nhất là đi qua các chuyến phà về đêm chỉ có một mình thật sự là buồn, nhiều lúc phải gọi điện cho các huynh đệ trong câu lạc bộ cho đặng quên đi chuyến đường dài. Giờ này nếu ở thành phố thì tôi cũng đã ngủ được một giấc ngon lành rồi, nhưng thôi không sao cả. Khi xe dừng tại bến đò số 10 là đã gần 11 giờ đêm. Những ngôi nhà quanh đây đã chìm trong giấc ngủ, chỉ còn le lói những ngọn đèn đường. Tôi đi thẳng xuống bến đò nhưng cũng không biết đò ở đâu. Lúc đó tôi gọi điện thoại cho thầy trụ trì, nhưng nói thật lúc đó tôi chưa biết thầy trụ trì tên gì nữa. Thầy nói tôi đi thẳng xuống sẽ có đò, nhưng lúc đó tôi đứng cách mặt nước chỉ có một bước chân, nếu tôi đi thẳng xuống là tôi sẽ đi xuống sông. Qua 6 tiếng đồng hồ rốt cột tôi cũng đến được nơi tôi cần đến. Thầy trụ trì ngồi đượi tôi 11 giờ đêm làm cho tôi cảm thấy áy náy trong lòng. Hỏi ra mới biết thầy trụ trì pháp hiệu là Thích Giác Ân.

Rồi đêm hôm đó cũng qua, đến sáng tôi thấy các em đến rất sớm và rất vui làm tôi cũng thật sự run, không biết là lát nữa phải nói với các em điều gì. Trước khi đi sư cô Như Thuận dặn tôi dạy cho các em Phật pháp vào đời bài số 3 và dạy cho các em một bài hát. Nói thật một điều dù tham gia trong câu lạc bộ đã lâu nhưng tôi chưa bao giờ đụng đến cuốn Phật pháp vào đời vì tôi nghĩ đó là giáo trình dành cho các em thanh thiếu niên, còn mình đi dạy bát quan trai thì đâu có đụng đến nó làm gì. Nhưng hôm nay tôi phải đụng đến vì công việc mà không muốn cũng phải chịu thôi. Còn phần dạy hát cho các em thì tôi không sợ vì đó là sở trường của tôi mà. Phải nói thật là tham gia trong câu lạc bộ Hoằng Pháp Trẻ để đi giảng dạy giáo lý mà mọi người mời tôi đi hát nhiều hơn đi giảng. Dù giới luật cấm người xuất gia không được ca hát nhưng tôi vẫn thích hát. Vì tôi đến với âm nhạc trước khi đến với đạo Phật và âm nhạc là cuộc sống của tôi. Chắc cũng tại nghiệp chướng của tôi quá sâu nên kiếp này có giọng hát mà không được làm ca sĩ mà phải đi hát ở các chùa để trả lại một món nợ nào đó mà tôi đã mắc phải với Phật pháp từ một kiếp xa xưa. Âu đó cũng là nhân duyên nên cũng khó nói trước lắm.

Trước khi bước vào giờ học Phật pháp tôi cho các em ôn lại bài cũ sau đó cho các em trả bài. Các em đưa tay xung phong trả bài rất tốt và thuộc lòng nữa, mỗi một câu trả lời đúng các em được nhận một CD nhạc của tôi, đó là những sản phẩm mà tôi quý và trân trọng nhất trong đời làm nghệ thuật của mình. Nó là sự kết tinh bởi niềm đam mê âm nhạc cộng với sự am hiểu về giáo lý của đạo Phật mà tôi đã làm nên. Phải cộng nhận là các em ở đây ham học và sôi nổi, nhất là những trò chơi đố vui Phật pháp và học hát các em đều rất nhiệt tình. Ngày đầu tiên ra quân mà thấy các em hăng hái như vậy thì tôi cũng vui. Thầy trụ trì cũng nói chuyện với thầy Phước Huệ mời tôi làm chủ nhiệm cho lớp học này. Quả thật hồi nào đến giờ tôi chỉ tham gia giảng dạy mà không nhận làm chủ nhiệm vì công việc của tôi nhiều, có những công việc không tên tôi không thể nói vì nó không giống ai. Nhưng vì tôi vừa thi xong ở bên trường đại học cũng được nghĩ một tháng nên cũng nhận lời vì lúc này mùa an cư kiết hạ các huynh đệ khác cũng không thể đi dạy xa được.

Như vậy cứ thế mỗi tuần tôi đều về đây dạy cho các em trong hai ngày thứ bảy và chủ nhật. Nói là hai ngày nhưng phải mất bốn ngày vì thứ sáu phải đi rồi để kịp sáng thứ bảy dạy, còn chủ nhật dạy xong cũng bốn giờ chiều, muốn về thành phố cũng phải đến ngày thứ hai mới có mặt ở tại thành phố được. Những tuần đầu các em vẫn chưa ngoan, chưa quen với những quy định ở chùa từ việc vứt rác, cho đến việc để dép ngay ngắn trước khi vào chánh điện tôi cũng phải dạy bảo tận tình. Tôi là người không thích nói nhiều nhưng vì hướng dẫn cho các em mà mỗi lần xong hai ngày học là cổ họng tôi cứ đau không nói được. Sau những giờ phút mệt mỏi căng thẳng nhìn thấy nụ cười của các em tôi lại vui. Tôi nhớ đến một câu hát của nhạc sĩ Trần Tiến trong ca khúc Mặt trời bé con có đoạn: “Hạnh phúc quá đơn sơ đừng quên các em thơ, từng đêm em vẫn chờ như chờ từng giấc mơ”.

Các em ở nơi đây nghèo nàn về vật chất, thiếu thốn về tinh thần, nhận thức chưa sâu sắc nên những tuần đầu rất cực với các em. Có nhiều em không ngoan làm nhiều khi tôi cũng buồn và nản. Phần vì đường xá xa xôi, đi lại không thuận tiện, sức khỏe không cho phép, phần dạy mà các em không ngoan thì thật là đáng buồn. Có nhiều lúc định bỏ cuộc không muốn xuống nữa nhưng không biết tại sao lại phải cứ tiếp tục duy trì việc dạy lớp học này.

Thấy thầy trụ trì có tâm với các em nên mình cũng phải phụ với thầy một tay. Cái hôm bể tượng Phật tôi đứng chết lặng người không nói được lời nào, chỉ muốn vào cuốn gói về thành phố. Nhìn gương mặt của Phật nằm dưới đất tôi cảm thấy xót xa và tự trách mình. Nếu tôi dạy cho các em tốt hơn thì đã không như vậy. Tôi không biết lát nữa thầy về tôi phải nói gì với thầy đây vì mình dạy mà các em không ngoan là lỗi của mình. Tôi cảm thấy có lỗi và không muốn trở về đây dạy nũa. Nhưng khi thầy về vẫn nói cười vui thì tôi cũng yên tâm và nhẹ nhàng như vừa vứt bỏ một gánh nặng. Sau tai nạn đó các em ngoan hơn, ít chạy nhảy hơn và nghe lời hơn, tôi cũng an ủi được phần nào.

Nhiều khi từ thành phố về đến đây vào lúc tối mà lại gặp mưa, còn cảnh kêu đò mới thê thảm. Cái cảm giác đứng giữa mưa gọi đò trong một đêm tôi sẽ không bao giờ quên. Gọi đò thì chẳng thấy đò đâu còn gọi điện thoại cho thầy trụ trì thì lại không bắt máy. Lúc đó tôi cảm thấy lạc lỏng giữa sông nước và chỉ muốn về lại thành phố. Còn có chuyện này mà tôi không bao giờ quên trong cuộc đời mình là lần đầu tiên tôi bị ngủ ở ngoài đường. Hôm đó dạy xong đi chuyến xe tám giờ tối về lại thành phố lúc một giờ khuya. Gởi xe máy tại biện viện 30 tháng 4 trên đường Sư Vạn Hạnh họ nói là gởi xe đêm. Mình cứ tưởng rằng về giờ nào lấy cũng được ai ngờ giờ đó những người giữ xe đi về giao lại cho mấy chú bảo vệ trực cổng mà mấy chú cũng ngủ, hỏi mấy ông xe ôm nói là 3 giờ mới cho lấy xe. Nghe vậy thôi cũng ráng chờ thêm hai tiếng nữa rồi lấy xe luôn vì sáng mai còn một vài công việc cần phải làm là đi đặt làm bảng tên cho các em. Hứa với ai điều gì chứ hứa với con nít mà mình không làm thì các em buồn mình lại mang tội. Thế là tôi cứ vác ba lô đi lên đi xuống cho qua mau thời gian, phải nói đêm hôm ấy đối với tôi thật là dài. Đi lên xuống cũng mỏi chân nên tôi ghé một quán cà phê cóc bên đường để kêu ly cà phê uống. Nói thật giờ đó cũng chẳng ham uống cà phê mà cốt để có cái ghế ngả lưng. Vừa uống vừa ngủ trong sự phập phồng vì mình là tu sĩ mà giờ này còn ở ngoài đường sợ người ta đánh giá. Ngủ không yên mà thức cũng không xong nhưng cũng đến 3 giờ sáng. Nhìn đồng hồ trên chiếc điện thoại di động cũ mèm chỉ 3 giờ tôi cũng mừng trong bụng nên trả tiền cà phê để đi lấy xe. Đâu có uống hết ly cà phê vì không phải cà phê đắng mà là cuộc đời đắng. Đến bệnh viện cũng chưa mở cửa hỏi các bác xe ôm thì nói là 5 giờ mới cho lấy xe. Ối trời, lại phải đợi thêm 2 tiếng nữa. Tôi vác ba lô đi lên xuống đi xuống mệt quá nằm đại bên băng ghế nhà chờ xe buýt nghỉ đỡ. Phải khen cái ông nào đó đã có quyết định sáng suốt thiết kế cái ghề ngồi chờ xe buýt bằng 3 cái thanh inox ghép lại. Thiết kế làm sao mà chỉ để ngồi thôi chứ không phải để nằm, nằm cũng phải khéo kẻo không lại lọt xuống đất. Mà phải vậy thôi, thiết kế ghế ngồi chờ xe buýt chứ đâu phải ghế nằm chờ xe buýt đâu. Nếu ghế nằm được thì đã không tới lượt khách ngồi chờ xe buýt mà dân bụt đời đã chiếm làm giường ngủ rồi. Và đây là lần đâu tiên một người tu sĩ như tôi phải nằm ngủ cho qua đêm.

Thôi bỏ qua chuyện cũ, tuần này là thi giữa kỳ tôi bệnh nên nhờ cô Như Thuận đi xuống dùm vạy mà hôm thứ 5 cô báo lại là cô mới ngồi taxi đi khám bác sĩ, thế là tôi cũng phải đi xuống. Sáng thứ 6 tôi dạy không nỗi nên gọi điện thoại cho các huynh đệ nhờ “quyền trợ giúp” gọi hết cái card mà không mời ai, may mắn làm sao nỗi lòng của tôi cũng thấu trời xanh nên mời được sư cô Tịnh Hạnh đi với tôi. Hơn một năm rồi không đi làm việc chung như hồi còn trong Ban Hoằng Pháp Tăng Ni Sinh Viên Thiện Nguyện tôi kể cho cô nghe về các em, về ngôi chùa Quan Âm, về thầy trụ trì và các thầy cô giáo tình nguyện vào chùa dạy văn hóa. Sự nhiệt tình của các thầy cô làm tôi cũng kính phục dù tôi chưa có thời gian nào để tiếp chuyện với họ.

Hôm qua cho các em thi giữa kỳ số lượng học sinh giảm hẳn đi và đề thì cũng còn thừa dù tôi photo chỉ có 250 bộ. Nhưng điều đó cũng chứng tỏ một điều là em nào thật sự muốn học còn em nào tới để chơi. Thi xong tôi cùng sư cô Tịnh Hạnh, thầy Học, thầy Thiện chấm bài cho các em. Đọc những bài cảm nhận của các em thật sự tôi cảm thấy xúc động vì bây giờ các em đã ý thức được những việc của mình làm. Tuy bài cảm nhận chỉ có 20 phút, các em cũng đã nói lên nỗi lòng của mình. Và chính từ việc đọc các bài cảm nhận của các em mà tôi đã viết bài cảm nhận này.

Cuộc vui nào rồi cũng sẽ tàn, mọi chuyện rồi cũng sẽ qua đi như con sóng nào rồi cũng vỡ. Mong rằng trên vạn nẽo đường đời và trong luân hồi chúng ta gặp nhau dù vui hay buồn cũng xin hãy trân trọng những tình cảm tốt đẹp ấy. Tôi xin mượn một đoạn thơ trong bài thơ Còn gặp nhau của nhà thơ Tôn Nữ Hỷ Khương thay cho lời kết:

"Còn gặp nhau thì hãy cứ vui
Chuyện đời như nước chảy hoa trôi
Lợi danh như bóng mây chìm nổi
Chỉ có tình thương để lại đời."

Read more...

Thứ bảy, ngày 27 tháng sáu năm 2009

Nếu thế giới không có Michael Jackson

TT - Sự ra đi bất ngờ của Michael Jackson vào rạng sáng 26-6 (giờ VN) đem lại cảm giác hụt hẫng cho hàng triệu triệu người yêu âm nhạc của hành tinh này. Một cảm giác nhói tim và mơ hồ hoang mang giống như khi ta chứng kiến đôi cánh màn nhung của sân khấu vừa khép lại, không báo trước cho một kết thúc đầy nuối tiếc...

Hãy hình dung nếu như đó là cái chết của một nguyên thủ quốc gia nào đó, có lẽ sẽ không nhiều nước mắt và nỗi buồn như vậy từ cái vẫy tay từ biệt của Michael Jackson, con người độc đáo đến mức gót chân di chuyển của ông làm cả thế giới phải nín thở và hò reo. Tháng 11-2008, nước Mỹ sững sờ khi chứng kiến người da màu đầu tiên đắc cử tổng thống, nhưng mọi người thật thiếu sót khi quên lãng rằng Michael Jackson đã là một vị vua của nền âm nhạc nước Mỹ cũng như của cả thế giới trong một nhiệm kỳ bất tận của huyền thoại, kể từ năm 1960 đến mãi mãi về sau.

Những câu chuyện cổ tích giữa đời thường ngày càng một hiếm đi trong âm nhạc thế giới. Khác với những ngôi sao thời nay được nuôi dưỡng bằng nền công nghiệp biểu diễn với nhiều hình ảnh mà thiếu tài năng thật, suốt từ Hoa Kỳ đến Hàn Quốc, Michael đến với âm nhạc bằng một tài năng diệu kỳ hiếm hoi của nhân loại. Sức chinh phục của ông vua nhạc pop này biến thể từ Ben cho đến Thriller, và chưa bao giờ làm người nghe thôi sửng sốt trước những điều mới lạ và dự báo cho kỷ nguyên âm nhạc hiện đại sẽ đến mà Michael là người tiên phong đại diện.

Thập niên 1980 tại VN, khi điều kiện tiếp cận với âm nhạc thế giới còn khó khăn, không phải ai cũng có cơ hội thưởng thức và cảm nhận về Michael Jackson. Thế nhưng trong những bài giáo khoa guitar điện căn bản, dân chơi đàn Sài Gòn ngoài việc học thuần thục các ngón nghề của Santana còn phải làm quen với các câu lead Beat It, Liberian Girl của Michael Jackson mà họ học lóm qua các băng video hoặc cassette nhập từ Thái Lan... như một cách để sống gần hơn với trào lưu của thế giới. Michael Jackson đến với thế giới âm nhạc của người Việt không chỉ là một người trình diễn đỉnh cao, mà còn là người gợi mở cho mọi cảm giác âm nhạc khác với mức độ cấp tiến vượt trội mà hơn 20 năm sau nhìn lại, ai cũng phải ngẩn ngơ vì thấy tính tiên phong của triều đại âm nhạc ông mang lại vẫn ngồn ngộn sức sống.

Như mọi nghệ sĩ lớn khác, khi đã thành danh và nhiều chiêm nghiệm với đời sống hơn, Michael Jackson bắt đầu một hành trình âm nhạc mới đầy chia sẻ với tình nhân loại. Những ai yêu mến ông lại tiếp tục nghẹt thở với những thông điệp ông mang lại cho con người. Từ Earth song cho đến Heal the world..., trái tim người nghệ sĩ đã vang lên với một tần số thấm đẫm tiếng kêu của phần thế giới khổ đau khiến biên niên sử âm nhạc của đời ông lại càng rực rỡ hơn.

Là một trong những người sống với thời đại của âm nhạc Michael Jackson, tôi cũng từng bàng hoàng với Dirty Diana, rồi đến They don’t care about us... và để rồi học được một bài học lớn của những ai muốn sống với trái tim nghệ sĩ chân chính: tiếng hát thật phải là tiếng hát cho số phận con người, nhìn từ phía những bàn chân đất, nhìn về phía những khát khao cho cuộc sống tương lai.

Những năm cuối đời người ta vẫn thường nói đến những xìcăngđan của Michael Jackson, từ chuyện ông giải phẫu thẩm mỹ cho đến những đồn đãi về chuyện quấy rối tình dục. Và dù vượt qua những chuyện đó với không hề có một phán quyết chính thức kết tội nào, Michael Jackson vẫn phải chịu những lời xì xào quanh mình không ngớt. Ðôi khi cũng thật cay đắng cho số phận một siêu sao từng cống hiến cho nhân loại, nhưng đôi khi cũng vì vậy mà nhận ra rằng đó là một cách mọi người không muốn thôi quan tâm đến ông, và ông vẫn là một trong những dòng chảy sự kiện lớn nhất của thế giới, bất luận đó là loại sự kiện gì.

Tin Michael Jackson ra đi cũng giống như một tiếng chuông chiều buồn bã, nhắc nhở rằng những ký ức đẹp đẽ nhất trong cuộc đời của chúng ta rồi cũng sẽ chậm rãi ra đi.

Nếu như một nửa thế kỷ trước không có Michael Jackson, âm nhạc thế giới sẽ ra sao? Chắc chắn mọi thứ rồi cũng sẽ ổn thỏa theo một cách nào đó. Nhưng vì chúng ta đã biết đến một huyền thoại như Michael Jackson, nên hôm nay khi im lặng trong ít phút giây nghĩ về ông, chúng ta sẽ cảm thấy mình hạnh phúc vì đã tận mắt nhìn thấy mọi điều đổi thay lạ thường của âm nhạc thế giới, cũng như khả năng vô tận của con người qua sự có mặt của ông: Michael Jackson.
TUẤN KHANH
13 giải Grammy, 750 triệu album bán ra
Michael Jackson tên đầy đủ là Michael Joseph Jackson, sinh ngày 29-8-1958 tại Gary, Indiana, Hoa Kỳ. Với số lượng đĩa phát hành trên toàn cầu đạt trên 750 triệu bản và bộ sưu tập 13 giải Grammy, ông trở thành vua nhạc pop và là nghệ sĩ có sức ảnh hưởng mạnh nhất thế giới. Bên cạnh con người nghệ sĩ, Jackson cũng được biết đến như một nhà hoạt động xã hội. Những ca khúc như Earth song, Gone too soon, Heal the world... của ông đến nay vẫn thường được nhắc nhớ như những lời cảnh báo về sự hủy hoại thiên nhiên, thảm họa AIDS, ma túy.

Khả năng của ông đã sớm được ghi nhận từ thuở lên 6 khi tham gia cùng bốn người anh trong ban nhạc Jackson 5. Những bản hit của Jackson 5 thuở ấy bao gồm I want you back, ABC, I’ll be there. Trong thập niên 1970, với tư cách là ca sĩ solo, ông đã nghiễm nhiên bước vào hàng top các bảng xếp hạng âm nhạc qua những tác phẩm như Rock with you, Don’t stop ‘til you get enough.
PHẠM THÀNH NHÂN

Chưa rõ nguyên nhân cái chết
Nguyên nhân ban đầu được cho là trụy tim. Các nhà chức trách dự kiến phẫu thuật thi thể Jackson vào hôm nay 27-6, và các điều tra viên cũng lục soát nhà ông với hi vọng tìm kiếm các nguyên nhân có thể gây ra cái chết của Jackson. Reuters cho biết có thông tin ông đã bất tỉnh, thậm chí không thể thở khi được đưa đến Trung tâm y tế UCLA và các bác sĩ không thể cứu chữa được nữa. Các nhà chức trách cho rằng phải mất nhiều tuần mới có thể trả lời chính xác nguyên nhân cái chết của Jackson. Có thể họ sẽ phải làm các xét nghiệm độc tố để xem Jackson có dùng ma túy, thức uống có cồn hay các loại thuốc khác hay không.
K.LOAN

Sốt album Michael Jackson
Cái chết bất ngờ của Jackson đã khiến các album của ông cũng bất ngờ xuất hiện ở vị trí 15 album bán chạy nhất của trang bán hàng Amazon.com chỉ trong vài giờ. Ðĩa bán chạy nhất, đúng vào dịp 25 năm kể từ lần đầu tiên ra mắt, là album Thriller (album đoạt bảy giải Grammy năm 1984). Ðến nay ước tính gần 50 triệu album này đã bán hết. Ba phiên bản khác của Thriller đứng ở vị trí 12, 13 và 14. Album Off the Wall (1979) đứng vị trí thứ hai, ngay trước album Bad (1987). Album Invincible (2001) ở vị trí thứ 10.
Michael Jackson đã có 13 đĩa đơn chiếm vị trí quán quân trên bảng xếp hạng Billboard Hot 100 của Mỹ - nhiều hơn bất cứ nam danh ca nào.
K.LOAN - Ð.VŨ

Read more...

Thứ sáu, ngày 26 tháng sáu năm 2009

"Sao" thế giới sốc trước tin Michael Jackson qua đời

Madonna bật khóc, Elizabeth Taylor sững sờ đến không thể trả lời phỏng vấn báo chí. Nhiều nghệ sĩ khác cũng bày tỏ buồn đau khi biết tin "một thần tượng âm nhạc thực thụ" vừa ra đi
Cái chết đột ngột của ông vua nhạc pop được các "sao" thế giới xem như một đòn sấm sét chí tử giáng vào ngành giải trí của Mỹ nói riêng và của cả thế giới nói chung.

Khi được báo tin Michael Jackson vĩnh viễn ra đi, Madonna khóc và phát biểu với báo chí: "Tôi quá sững sờ và đau buồn trước tin này. Tôi luôn luôn thần tượng Michael Jackson. Thế giới đã mất đi một trong những nhân vật vĩ đại. Nhưng âm nhạc của anh vẫn sống mãi với chúng ta. Tôi thành thật chia sẻ nỗi buồn đau với 3 con của anh cùng những thành viên khác trong gia đình".

Còn Lisa Marie Presley, người từng có cuộc hôn nhân ngắn ngủi với Jackson vào giữa những năm thập niên 90, bày tỏ: "Tôi quá buồn, quá bất ngờ và sững sờ trước tin dữ. Tim tôi đau nhói khi nghĩ về các con anh, về gia đình anh. Không còn từ ngữ nào có thể diễn tả được nỗi buồn này. Đây là một mất mát quá lớn dù xét trên bất cứ cấp độ nào".

Đầm đìa nước mắt, Florence LaRue, một trong những ca sĩ hàng đầu thế giới thập niên 1960, cho báo Los Angeles Times biết rằng, bà hay tin này từ người chị gái, vốn cũng là một fan của Michael Jackson. "Chị gọi điện cho tôi nhưng chị ấy thật sự không muốn tôi biết tin. Chị ấy cũng không muốn tôi phải nghe tin này từ radio".

Rồi bà bày tỏ cảm xúc về Michael Jackson: "Anh ấy không chỉ là một nghệ sĩ vĩ đại nhất thế giới mà còn là một con người có tâm hồn đáng yêu, giàu tình cảm. Anh ấy đã giúp đỡ rất nhiều người cả về mặt vật chất lẫn tinh thần, điều mà không phải ai cũng biết. Michael không ích kỷ như những tên tuổi trong làng giải trí khác, bằng âm nhạc của mình, anh đã mang tình yêu đến cho mọi người".

Khi được báo chí phỏng vấn cảm tưởng về sự ra đi của ông vua nhạc pop, diễn viên Elizabeth Taylor, một trong những người bạn thân thiết và lâu năm nhất của Michael Jackson, đã không trả lời. "Lòng bà ấy tan nát nên không thể phát biểu gì được", đại diện của nữ diễn viên nói. Còn ca sĩ Whitney Houston, cũng chỉ thốt ra được vỏn vẹn một câu: "Lòng tôi tràn ngập nỗi buồn".

Ca sĩ Cher, qua sóng điện thoại trên chương trình Larry King Live on của CNN, chia sẻ nhiều kỷ niệm về Jackson: "Khi nghĩ về anh ấy, tôi hình dung trong đầu một cậu trai trẻ trung, về chàng thanh niên mà ngày đầu tiên tôi gặp gỡ... Michael từng là một chàng trai tuyệt vời nhất, rất lạc quan, yêu đời và đáng yêu".

Cher ca ngợi tài năng của Michael: "Anh ấy là một ca sĩ vĩ đại. Nếu chỉ nói anh ấy là một ngôi sao nhạc pop thì chưa xứng tầm đâu. Michael là một thiên tài giống như Ray Charles... Anh là một tài năng kiệt xuất. Anh có thể chạm đến trái tim của mọi người".

Quincy Jones, người từng sản xuất cho ông vua nhạc pop những bài hát "đỉnh" nhất trong sự nghiệp của anh, nói: "Tôi hoàn toàn tan nát khi nghe về bi kịch đột ngột này. Ở tuổi còn trẻ như thế mà Michael Jackson phải vĩnh việt chia xa chúng ta, tôi không thể nói thêm được lời nào nữa cả".

Siêu sao Jane Fonda tâm sự trên mạng Twitter: "Tôi chấn động trước tin này. Bạn tôi, Michael Jackson đã ra đi rồi". Neil Portnow, Chủ tịch của giải Recording Academy, từng vinh danh Jackson với 13 giải Grammy, nói: "Sẽ rất hiếm hoi để thế giới lại có được một tài năng nghệ thuật kiệt xuất, đóng vai trò quan trọng và tầm cỡ như Michael Jackson. Anh ấy là một thần tượng âm nhạc thực thụ".

Thoại Hà (Theo yahoo.com)

Read more...

Michael Jackson qua đời ở tuổi 50

Ông vua nhạc pop bất ngờ trút hơi thở cuối cùng tại nhà riêng ở Los Angeles chiều 25/6. Nguyên nhân ban đầu được xác định là vì trụy tim.

Chiều 25/6, Michael đột quỵ tại nhà và bất tỉnh hoàn toàn khi các nhân viên cứu thương tới. Sau đó, siêu sao ca nhạc được đưa tới trung tâm y tế UCLA. Trang web TMZ đưa tin nguyên nhân dẫn tới cái chết của Michael là vì trụy tim.

Ông Fred Corral ở văn phòng khám nghiệm y tế hạt Los Angeles xác nhận trên CNN, giọng ca Earthsong qua đời lúc 2h26 chiều. Cuộc khám nghiệm tử thi sẽ được tiến hành vào 26/6.

Đại diện và người thân của Michael chưa đưa ra thông báo chính thức.

Ông vua nhạc pop qua đời khi đang lên kế hoạch cho chuyến lưu diễn trở lại bắt đầu trong vài tuần tới ở Anh. Tuy nhiên, một số người đã nghi ngờ về khả năng biểu diễn của Michael trong lúc tình trạng sức khỏe không được tốt.
Thanh Hương (theo People)

Read more...

Một cõi đi về

Bonjour Việt Nam

Đóa hoa vô thường (1)

Điệu buồn phương Nam

Đóa hoa vô thường (2)

Như cánh vạc bay

  © Blogger templates ProBlogger Template by Ourblogtemplates.com 2008

Back to TOP